Suy Niệm Tin Mừng
THỨ HAI TUẦN XXIX THƯỜNG NIÊN
(Luca 12, 13-21)
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca
Khi ấy, có người trong đám đông nói với Đức Giêsu rằng: “Thưa Thầy, xin Thầy bảo anh tôi chia phần gia tài cho tôi.” Người đáp: “Này anh, ai đã đặt tôi làm người xử kiện hay người chia gia tài cho các anh?” Và Người nói với họ: “Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu.”
Sau đó Người nói với họ dụ ngôn này: “Có một nhà phú hộ kia, ruộng nương sinh nhiều hoa lợi, mới nghĩ bụng rằng: ‘Mình phải làm gì đây? Vì còn chỗ đâu mà tích trữ hoa mầu!’ Rồi ông ta tự bảo: ‘Mình sẽ làm thế này: phá những cái kho kia đi, xây những cái lớn hơn, rồi tích trữ tất cả thóc lúa và của cải mình vào đó. Lúc ấy ta sẽ nhủ lòng: hồn ta hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm. Thôi, cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã!’ Nhưng Thiên Chúa bảo ông ta: ‘Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?’ Ấy kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó.”
SUY NIỆM
Trong cuộc sống hôm nay, chúng ta dễ nghĩ rằng: có tiền là có tất cả. Nhiều người miệt mài làm việc, tích lũy của cải, mong sao được an toàn, được bảo đảm cho tương lai. Nhưng Tin Mừng hôm nay, qua dụ ngôn “người phú hộ ngu ngốc”, Đức Giêsu nhắc chúng ta một chân lý đơn giản mà rất sâu sắc: “Mạng sống con người không được bảo đảm nhờ của cải dư dật.”
Người phú hộ và ảo tưởng về sự an toàn
Người phú hộ trong dụ ngôn là người thành công theo tiêu chuẩn thế gian. Ông ta làm ăn giỏi, mùa màng bội thu, kho lẫm đầy ắp. Ông tự nhủ: “Hồn ta hỡi, hãy nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã!” (Lc 12,19).
Nhưng thật trớ trêu, chính khi ông cảm thấy an toàn nhất thì Thiên Chúa nói: “Hỡi kẻ ngu ngốc! Đêm nay người ta sẽ đòi lại mạng ngươi.”
Anh chị em thấy đó, chỉ trong một đêm, tất cả những gì ông ta vất vả tích góp bỗng trở thành vô nghĩa. Của cải có thể mua được nhiều thứ, nhưng không thể mua được sự sống. Chúng ta có thể chuẩn bị cho ngày mai, nhưng không ai bảo đảm rằng mình sẽ có “ngày mai” để tận hưởng.
Cái ngu của lòng tham
Điều khiến người phú hộ bị gọi là “ngu ngốc” không phải vì ông làm việc hay tích trữ, mà vì ông chỉ nghĩ cho riêng mình. Trong những lời ông nói, không hề có một bóng dáng của người khác. Không có “anh em”, không có “người nghèo”, không có “tạ ơn Chúa” — chỉ có “tôi” và “tôi”.
Tham lam làm cho con người khép lại với tha nhân và với chính Thiên Chúa. Lòng tham khiến ta luôn lo sợ, luôn bất an, dù kho lẫm có đầy đến đâu. Càng giữ, càng mất bình an; càng tích trữ, càng sợ thiếu thốn.
Làm giàu trước mặt Thiên Chúa
Đức Giêsu kết luận: “Ai thu tích của cải cho mình mà không làm giàu trước mặt Thiên Chúa thì thật là kẻ ngu.”
Làm giàu trước mặt Thiên Chúa là biết chia sẻ, biết dùng những gì mình có để phục vụ và yêu thương. Của cải tự nó không xấu, nhưng giá trị của nó chỉ nằm ở cách ta sử dụng. Khi của cải được dùng để giúp người nghèo, nuôi sống gia đình, xây dựng cộng đoàn, thì nó trở thành phúc lành. Còn nếu chỉ để tích trữ cho riêng mình, nó sẽ trở thành gánh nặng cho linh hồn.
Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta:
- Biết sống đơn giản, đừng để của cải chi phối lòng mình.
- Biết chia sẻ với những người túng thiếu quanh ta.
- Và nhất là, luôn nhớ rằng: cuộc sống này là quà tặng, không ai biết ngày mai.
Chỉ khi sống với lòng quảng đại, chúng ta mới thực sự được bình an và “giàu có trước mặt Thiên Chúa.”
Lạy Chúa Giêsu,
Xin dạy con biết đặt niềm tin nơi Chúa hơn là nơi của cải phù du.
Xin cho con biết sử dụng những gì Chúa ban để đem lại niềm vui, sự sống và hy vọng cho anh chị em con.
Xin cho con luôn biết sống thanh thoát, biết chia sẻ, để khi Chúa gọi con về, con không ra đi tay trắng trước mặt Ngài. Amen.
Lm. Fx. Nguyễn








