Tam Tòa - Khi niềm tin lên tiếng...
25.07.2009
(GPVO) - Giữa thời điểm mà người dân Giáo phận Vinh vẫn chưa hết bàng hoàng bởi những gì đã diễn ra vào buổi sáng ngày 20/7/2009, khi mà lực lượng công an tỉnh Quảng Bình tiến hành đánh đập và bắt giữ hàng chục giáo dân thì chỉ vài ngày sau đó, 22/7/2009, trong một động thái mới, công an thành phố Đồng Hới (Quảng Bình) đã quyết định khởi tố vụ án, khởi tố 7 giáo dân với tội danh gây rối trật tự công cộng.
Có thể nói ngay rằng, cách hành xử nêu trên của chính quyền tỉnh Quảng Bình nằm trong một chuỗi sự kiện được nhiều người dự liệu từ trước mà quyết định khởi tố vội vã kia chỉ là giọt nước làm tràn ly. Cũng gần như ngay lập tức, trên hàng loạt trang báo trong nước như Nhân Dân, Công an nhân dân, Sài Gòn giải phóng… số ra các ngày 22, 23, 24/7 liên tục đăng tải thông tin về Tam Tòa với những ngôn ngữ và luận điệu “quen thuộc”.
Điều đáng
nói là những bài viết này hoàn toàn đi ngược lại với tất cả những gì đã thực sự
diễn ra trong nội hàm sự kiện. Ở đây, hãy khoan bàn đến vấn đề đạo đức nghề
nghiệp, đứng ở góc độ câu chữ và ý nghĩa hàm ẩn đằng sau nó thì có lẽ chỉ những
người ở phía trong hậu trường mới biết rõ bản chất của vụ việc đã thay đổi như
thế nào?
Trên trang
điện tử của báo Công an nhân dân đăng
tải bài viết Không ai được phép đứng
trên luật pháp của Dương Sông Lam với khá nhiều đoạn quy kết vô căn cứ và không
thuyết phục: “Điều đáng tiếc, một số ít
phần tử quá khích đang rắp tâm phá hoại cuộc sống yên bình của bà con giáo dân
để mưu cầu lợi ích riêng của chúng” (…) “Vụ việc ở Chứng tích tội ác chiến
tranh Tam Tòa xảy ra là do một số kẻ tự cho mình cái quyền "đứng ngoài
pháp luật" để kích động bà con giáo dân làm theo ý muốn của chúng”. Ở
một đoạn khác, tác giả viết: “Bất bình trước
việc làm trên, hàng trăm người dân Đồng Hới có cả giáo dân Đồng Hới đã cương
quyết ngăn cản không cho dựng nhà, làm lễ. Một số kẻ quá khích đã dùng đá, gậy
gộc đánh lại người dân ngăn cản” (…) “Sáng 22/7, trao đổi với phóng viên Báo
CAND, một số đồng bào công giáo ở Quảng Bình cho biết: Đang đêm, khi nghe một
số đối tượng xấu lừa phỉnh là đi dựng nhà thờ nên họ đi theo, đến nơi Chứng
tích chiến tranh Tam Tòa, họ biết đã bị lừa nên họ bỏ về”.
Xét về
ngôn ngữ báo chí, đây là những tuyên bố cực kỳ thiếu cẩn trọng. Theo nguyên tắc
pháp lý, tất cả vụ án đang trong quá trình điều tra, khi chưa có bất cứ một phán
quyết định tội nào từ phía Tòa án thì mọi kết luận khác đều là sự áp đặt một
chiều và vô nghĩa, dẫu người đó là ai và có thẩm quyền đến đâu đi chăng nữa. Mặt
khác, làm sao tác giả lại biết được trong những người “cương quyết ngăn cản không cho dựng
nhà, làm lễ” buổi sáng ngày hôm đó “có
cả giáo dân Đồng Hới” khi mà bài viết đã không thể chỉ ra nổi tên tuổi của
bất cứ ai trong số họ? Câu trả lời chỉ có một: Hoặc phóng viên họ Dương đã hư cấu
một cách vụng về các tình tiết nói trên hoặc giả vị này đang muốn vào vai một số“giáo dân Đồng Hới” nào đó (?!).
Việc bắt
giam, khởi tố 7 giáo dân Tam Tòa đã và đang dấy lên một làn sóng phản đối mãnh
liệt từ khắp các vùng miền, giáo xứ trong giáo phận. Rất nhiều giáo dân, các nhà
trí thức trong và ngoài nước đã thẳng thắn bày tỏ thái độ của mình. Sục sôi và
phẫn nộ!
Họ sục
sôi, phẫn nộ vì biết rõ những người anh em của mình là ai, đã sống và can đảm làm
chứng cho niềm tin và sự thật như thế nào trước bất công, ngang trái. Bài trả lời
phỏng vấn của chị Thu Thuỷ, phó Ban Đại diện giáo xứ Tam Tòa trong những ngày
qua vang lên như một lời chứng đanh thép và khơi gợi niềm xúc động sâu xa. Sẽ
không quá khi nói rằng, anh chị em đồng đạo với chúng tôi - giáo dân Tam Tòa -
là những giáo dân tử tế, những giáo dân đầy chuẩn chất Kitô giáo.
Những
giáo dân đó hôm nay đang phải trả giá cho một khát vọng chân chính, cho quyền được
sống và bảo vệ niềm tin cốt tử của mình.
34 năm đã
trôi qua, kể từ ngày đất nước này bặt im tiếng súng và khói lửa chiến chinh. Sự
tổn thất trong những năm tháng khốc liệt ấy là không dễ gì đo đếm được. Những
người con của dân tộc này luôn được dạy dỗ về giá trị của hai tiếng hòa bình. Và
bởi thế, xin đừng để bất cứ điều gì có thể đánh mất đạo lý căn bản ấy, đừng để
cho những người sinh ra sau chiến tranh nhưng không bao giờ được hưởng niềm hạnh
phúc của hòa bình. Tam Tòa được giữ lại làm chứng tích tội ác, nhưng trên nền
ngôi nguyện đường linh thánh ấy, đừng để xác lập thêm bất cứ một chứng tích đau
thương nào nữa.
Khi nỗi
đau vượt đến tận cùng, niềm tin sẽ lên tiếng!
Trung Nghĩa
|