GPVMenu

 Phim Công giáo online 

 Lịch Phụng vụ GP Vinh 

 Giờ lễ tại các nhà thờ 

 Quỹ Học bổng NTT 

 Giấy tờ - Chứng chỉ 

 ĐCV Vinh Thanh 


_READMORE
 Gia đình Web Giáo phận 
Lam Hồng (Đức tin & VH)

Phim Công giáo

Thánh Ca Online

ĐCV Vinh Thanh

Hội dòng MTG Vinh

Quỹ Học Bổng NTT

GĐ Thánh Tâm GP Vinh

Doanh nhân GP Vinh

Giáo xứ Bảo Nham

Giáo xứ Hòa Ninh

Giáo xứ Làng Rào

Giáo xứ Nghi Lộc

Giáo xứ Tân Lộc

Giáo xứ Trung Nghĩa

Sinh viên CG Vinh

CĐ Vinh Hà Nội
 Tra cứu bài viết 
Tháng Mười một 2017
T2T3T4T5T6T7CN
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30      
 <  > 
 Thống kê truy cập 
 Khách: 24
 Thành viên: 000
 Tổng cộng 024
 Lượt tr.cập 021154203
 Từ điển online 
TỪ ĐIỂN ONLINE

 Bookmark & Share 

website security
 
Diễn đàn Giáo Phận Vinh 21.11.2017
DIỄN ĐÀN GIÁO PHẬN VINH :: Xem chủ đề - Nhật Ký Đức Giêsu

 Chào mừng bạn đến với diễn đàn GIAOPHANVINH.NET


 Xem bài chưa có ai trả lời 
Đăng ký làm thành viênĐăng ký làm thành viên 

gửi bài mới Trả lời chủ đề này DIỄN ĐÀN GIÁO PHẬN VINH -> Truyện, ký, tiểu thuyết, đoản khúc... Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4, 5  Trang kế
 Bạn đang theo dõi chủ đề ở chuyên mục : Truyện, ký, tiểu thuyết, đoản khúc... 
Người đăng Thông điệp
Levitan
Chuyên viên


 

Ngày tham gia: 11/08/2007
Bài gửi: 823
Số lần cám ơn: 35
Được cám ơn 440 lần trong 288 bài viết

gửi email Yahoo Messenger
Bài gửigửi: 06.05.2010    Tiêu đề: re: Nhật Ký Đức Giêsu Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Caphácnaum, ngày..........

Cha kính mến,

Con trở về đây sớm hơn dự tính, vì Gioan không còn nữa. Anh con đã bị bắt, bị tống ngục và bị chém đầu. Cái chết tức tưởi của Gioan đang tạo nên một trận cuồng phong dư luận.

Gioan là người không thức thời, biết tiến mà không biết lui. Hêrôđê cướp vợ của ông anh, đó là tội ngoại tình, đó là tội loạn luân. Đúng thế. Nhưng vua chúa quan quyền làm sai thì kệ người ta. Tránh voi chẳng xấu mặt nào. Nếu Gioan đừng khiển trách Hêrôđê về tội ác ấy, thì không phải ngồi tù, không bị chém đầu, tha hồ mà giảng, tha hồ mà làm phép rửa… Giảng và làm phép rửa đến mãn đời… Đúng là trẻ người non dạ.

Hêrôđia, một người đàn bà sống ngoài cương thường đạo lý. Bà chỉ biết quyền và lợi. Bà sẵn sàng bảo vệ quyền lợi bằng mọi giá. Bà là người đạo diễn thành thạo đến quỷ quyệt, để thủ cấp của Gioan được để trên cái mâm mà dâng cho bà. Một người đàn bà thủ đoạn và tàn nhẫn đến rùng mình !

Hêrôđê, một nhà chính trị hoạt đầu. Dù chỉ là một ông vua bù nhìn trong một nước thuộc địa, ông vẫn luồn lọt để được một chỗ đứng cao hơn các tiểu vương khác. Ông được Hoàng đế La Mã cho làm vua hai xứ trù phú nhất, đó là Galilê và Pêrê.

Là một ông vua phi đạo đức đến thành quỷ ác. Chỉ vì chiều vợ, ông đã tống giam một sứ ngôn được toàn dân kính trọng và thương mến. Chỉ vì chiều đứa con ghẻ, chỉ vì cao hứng trong cơn say xỉn, ông cho chém đầu một nhà tu hành vô tội. Mạng sống của một công dân, cái đầu của một nhà truyền đạo đối với ông, chỉ là trò đùa của cung đình. Ghê tởm thật !

Hêrôđê còn là một tín đồ nham nhở, ông đã cướp vợ của ông anh, một tội mà luật Môsê kêu án tử hình. Thế mà hằng năm ông vẫn về thủ đô để dự lễ Vượt qua như một tín đồ thuần thành !

Đối với ông đạo chỉ là cái áo mưa : mưa thì mặc, hết mưa thì quẳng đi. Đạo cũng chỉ là một thứ thực dụng.

Cha kính mến,

Dư luận nhận xét về Hêrôđê và Hêrôđia thì rất đúng. Quyền bính và luật pháp không vị nhân sinh thì lịch sử sẽ đào thải nó. Còn Gioan thì sẽ mãi mãi là một vĩ nhân, một anh hùng tuẫn đạo, một nhà truyền giáo đúng đắn nhất. Anh chọn chân lý chứ không chọn mạng sống. Anh tự hủy để Tin Mừng lớn lên.

Anh tự nguyện chui vào bóng tối để nhường lối cho con. Trong lúc sinh thời anh thường tuyên bố :”Người thì phải lớn lên; còn tôi thì phải nhỏ đi”. Ước chi lời nói này mãi mãi là khuôn thước cho mọi nhà truyền giáo của mọi thời đại.


Giêsu
Con yêu của Cha.
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Website của thành viên này Yahoo Messenger
Levitan
Chuyên viên


 

Ngày tham gia: 11/08/2007
Bài gửi: 823
Số lần cám ơn: 35
Được cám ơn 440 lần trong 288 bài viết

gửi email Yahoo Messenger
Bài gửigửi: 08.05.2010    Tiêu đề: re: Nhật Ký Đức Giêsu Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Caphácnaum, ngày..........

Cha kính mến,

Sau một ngày lăn lộn với quần chúng, con cảm thấy mệt muốn đứt hơi. Con ngả lưng nghỉ một chút, rồi thiếp ngủ lúc nào không hay. Bỗng con giật mình do một linh cảm không sai lầm. Con nghĩ đến mẹ con, một người đàn bà cô thân cô thế đang bị “giam giữ” trong “nhà tù Nadarét”.

Nadarét chống đối con, hăm dọa con. Con phủi chân ra đi, thế là xong. Công tác rao giảng Tin Mừng của con đã đẩy Nadarét vào sâu trong quá khứ. Nhưng mẹ con vẫn còn ở đó, đơn thương độc mã. Một mình mẹ con phải đưa lưng ra chịu đòn dư luận. Từ ngày con cuốn gói bỏ Nadarét trở về đây, bọn chống đối quá khích hằng ngày vẫn đến bao vây nhà mẹ con để xỉa xói, để nguyền rủa. Chỉ vì con mà mẹ con phải khổ, phải nhục. Những người tốt bụng vẫn lén lút đến an ủi mẹ con và khóc với mẹ con. Nhưng người tốt thì ít, mà người ác thì nhiều. Người tốt chỉ có tấm lòng, còn người ác thì có đầy quyền lực.

Chắc hẳn giờ này mẹ con đang nhớ lại lời tiên tri của cụ già Simêon đã nói với mẹ hồi con mới được bốn mươi ngày tuổi: “Bé này sẽ trở nên lưỡi dao sắc xuyên qua tim của cháu”. Mẹ con buồn, mẹ con khóc, nhưng mẹ con có thói quen ghi khắc mọi biến cố vào tâm trí, để suy nghĩ và tìm hiểu lần lần ý mầu nhiệm của Cha. Nhờ thế mà mọi nỗi thống khổ khủng khiếp cứ tan chảy dần dần như tảng băng phơi nắng. Cứ như thế mẹ con vẫn kết thúc mọi nỗi đau giằng xé bằng một nụ cười phó thác. Và cứ như thế mẹ con sẽ trở nên một người đàn bà can đảm tuyệt vời.

Xin Cha chúc lành cho mẹ của con.


Giêsu
Con yêu của Cha.
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Website của thành viên này Yahoo Messenger
Levitan
Chuyên viên


 

Ngày tham gia: 11/08/2007
Bài gửi: 823
Số lần cám ơn: 35
Được cám ơn 440 lần trong 288 bài viết

gửi email Yahoo Messenger
Bài gửigửi: 10.05.2010    Tiêu đề: re: Nhật Ký Đức Giêsu Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Caphácnaum, ngày..........

Cha kính mến,

Hôm nay là ngày Sabát, con tới nguyện đường để nghe đọc và suy gẫm Thánh Kinh. Người ta lại mời con giảng. Thần Khí của Cha thấm vào ý và lời của con. Hàng trăm cặp mắt không muốn chớp. Hàng trăm con tim không muốn đập. Hồn con và hồn thính giả quyện vào nhau… Bỗng có rối loạn. Một người bị quỷ nhập la toáng lên.

- Ông Giêsu ơi ! Chúng tôi có làm gì ông đâu mà ông đến tiêu diệt chúng tôi ? Chúng tôi biết ông là ai rồi ? Ông là Đấng Thánh của Chúa…

- Im ngay và ra khỏi người này ! Con hét lên trong cơn thịnh nộ. Người bị quỷ nhập lăn đùng xuống đất, lấy tay dụi mắt rồi đứng dậy, bỡ ngỡ như còn đang trong giấc mơ… Mọi người thở phào nhẹ nhõm. Nguyện đường không còn rối loạn nữa, nhưng vẫn ồn ào như cái chợ. Vui mừng và bỡ ngỡ. Chỉ còn người nói, không còn người nghe. Con đành bỏ dở bài giảng.

Cha kính mến,

Chính Satan đã phá đám công trình sáng tạo của Cha. Hôm nay Cha sai con đến để tiêu diệt hắn và phục hồi lại những gì đã đổ vỡ. Đó là lẽ công bằng. Vậy mà hắn lại kêu oan: “Chúng tôi có làm gì ông đâu mà ông đến tiêu diệt chúng tôi”. Bản chất của hắn là thế : gian dối. Hắn đã lừa dối Eva, nên Eva mới lỗi giới. Tội gian dối của hắn mở đầu cho mọi tội ác trong lịch sử. Chính vì thế con gọi hắn là tên gian dối, là cha đẻ của sự láo khoét. Con cũng khẳng định rằng mọi sự gian dối trên môi miệng loài người đều do hắn mà ra.

Cha ơi ! Loài người đang chết chìm trong biển cả gian dối. Gian dối bao trùm từ mái nhà của yêu thương, đến toà nhà của công lý… Chỉ có sự thật mới giải phóng con người. Sự nghiệp giải phóng loài người phải khởi đầu từ đây. Satan phá hoại bằng sự gian dối, thì con tái thiết bằng sự chân thật.

Cánh cửa nguyện đường khép lại sau lưng quần chúng. Dòng người tuôn chảy về ngôi nhà của người vừa được trừ quỷ. Niềm vui quá lớn làm chao đảo sinh hoạt bình thường của thị trấn. Thân bằng quyến thuộc đến đó để ăn, để uống và để quên đi nỗi nhục cay đắng đã đè nặng trên gia tộc do thành kiến xã hội và tôn giáo. Người dưng nước lã cũng đến đó để ăn, để uống và để chia sẻ niềm vui chưa từng thấy. Ăn bao nhiêu, uống bao nhiêu cũng không vừa. Uống vì vui, uống vì thèm. Ồn ào để tránh im lặng. Cuộc đời của quần chúng thiếu chiều sâu, nên cứ bồng bềnh và trôi nổi như thế.

Con đứng nhìn dòng người cho tới khi người cuối cùng mất hút trong ngõ hẻm. Con thủng thỉnh đếm bước trở về ngôi nhà của anh Simon. Mẹ vợ của anh đang lên cơn sốt. Căn nhà bịt bùng hực lên mùi thuốc thảo mộc. Đám đệ tử của con đang hừng hực hào khí của nguyện đường, bèn nhao nhao lên như cái chợ :

- Simon, khỏi thuốc thang làm chi. Xin Thầy hét một tiếng là bệnh sốt rét dông liền.

- Cậu xin Thầy biểu diễn một màn coi. Bệnh sốt rét cũng là quỷ đó. Phải trừ bỏ nó như trừ quỷ vậy.

- Thầy, xin Thầy cứu bà khỏi quỷ sốt rét.

- Ê, coi chừng : hôm nay là ngày Sabát đấy, luật không cho trị bệnh đâu….

Cha kính mến,

Quả vậy, hôm này là ngày Sabát, luật không cho trị bệnh. Mà theo truyền thống thì luật là thánh. Nhưng con không thể tùng phục luật này. Luật để phục vụ con người chứ đâu phải để bảo vệ cơ chế. Vả lại ngay trong điều luật này đã hàm chứa một sự khinh dể con người. Ngày Sabát: luật cho phép cứu một con bò, một con lừa sa xuống hố, nhưng lại không cho cứu người! Như vậy thì hóa ra con người lại thua con vật sao! Luật nào không phục vụ con người, thì không có lý do tồn tại… Thần Khí của Cha bừng sáng trong con, khiến con mạnh dạn tiến đến bên bệnh nhân. Con nắm lấy tay bà. Sức mạnh chạy rần rần từ tay con qua tay bà. Ánh mắt bà sáng lên niềm tin. Con kéo bà ngồi dậy. Bà bình phục hoàn toàn. Bà quỳ mọp xuống để tỏ lòng tri ân. Con vội nâng bà đứng lên để trao bà cho niềm vui điên cuồng của con cháu.

Bà lăng xăng đích thân dọn bữa. Bà trải đệm xuống nền nhà… Bỗng bà tiu nghỉu.

- Thưa Thầy, tôi muốn đãi Thầy một bữa tối đa. Nhưng kẹt tôi quá: hôm nay là ngày Sabát, không nấu nướng gì được, mong Thầy thông cảm.

- Bà hết bệnh là tôi vui rồi. Nếu bà muốn tôi vui hơn nữa thì….

- Thì sao Thầy ?

- Thì bà cho thằng rể của bà theo tôi luôn đi.

- Cái đó thì tôi không dám. Còn tùy nó và vợ con của nó.

Bữa cơm trưa kết thúc mau lẹ, vì bệnh nhân từ đâu kéo đến, đứng chật cả sân. Bệnh tật đày đọa cả thân xác lẫn linh hồn.

Có một nền tu đức lệch lạc vẫn giải thích rằng: bệnh tật là hình phạt Giavê giáng xuống trên người tội lỗi; bệnh nhân đồng nghĩa với tội nhân. Và cũng theo nền tu đức ấy: nếu hôm nay con chữa hết bấy nhiêu bệnh nhân, thì con sẽ phạm tội vô vàn vô số… Con đặt tay trên mọi bệnh nhân, mọi bệnh nhân được cứu, thì hàng trăm người được hạnh phúc. Còn riêng con thì phải khổ. Các luật sĩ sẽ nhân danh đức tin để lên án con. Họ chống đối con để bảo vệ cơ chế và quyền lợi. Còn con thì phải hy sinh để con người được cứu độ.

Giêsu
Con yêu của Cha.
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Website của thành viên này Yahoo Messenger
Levitan
Chuyên viên


 

Ngày tham gia: 11/08/2007
Bài gửi: 823
Số lần cám ơn: 35
Được cám ơn 440 lần trong 288 bài viết

gửi email Yahoo Messenger
Bài gửigửi: 11.05.2010    Tiêu đề: re: Nhật Ký Đức Giêsu Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Caphácnaum, ngày..........

Cha kính mến,

Caphácnaum đã dành cho con rất nhiều tình cảm. Cứ chữa một người khỏi bất cứ bệnh gì thì có ngay hàng trăm người bạn, hàng ngàn người hâm mộ. Caphácnaum đã trở thành một trung tâm truyền đạo. Muốn giảng lúc nào cũng có người nghe. Con giảng ở hội đường, ở nhà anh Simon, con giảng trên nương và trên bờ hồ…

Sáng nay bà con tập trung đầy nhà anh Simon rồi cho người đi tìm con ở bờ hồ. Họ nhất quyết giữ con ở lại.

"Xin Thầy cứ ở đây đừng đi đâu hết. Ai muốn nghe giảng thì đến đây. Ai có bệnh thì cũng đến đây. Thầy đi mãi riết rồi không còn sức mà làm việc".

"Ở đây có bà mẹ vợ ông Simon lo cơm nước cho Thầy. Đi đây đi đó, hàng trăm đầu bếp, chẳng ai biết nấu sao cho vừa miệng Thầy. Ăn như vậy thì còn khổ hơn là không ăn".

"Thầy đi hoài kiệt sức rồi thì làm sao mà giảng được".


Người ta viện đủ lý do để giữ con ở lại. Lý do nào cũng có vẻ là lo cho con. Nhưng thật ra là họ ích kỷ. Họ muốn cầu lợi. Nếu con ở đây với họ, Caphácnaum sẽ trở thành trung tâm trị bệnh, trung tâm truyền đạo…. Nhờ đó kinh tế phát triển mau chóng. Nội bán bánh mì và bán nước giải khát cho khách hành hương cũng đủ làm giàu rồi. Sẽ có kinh doanh nhà trọ, kinh doanh vận tải giao thông đuờng bộ, đường thủy…

Nhưng cuối cùng thì hạt giống Tin Mừng sẽ không được gieo vãi mà sẽ bị “gí bồ”. Người truyền đạo sẽ không còn là người gieo giống nữa mà chỉ còn là người kinh doanh Tin Mừng. Bởi thế con từ chối thẳng thắn:

"Tôi phải đi đến mỗi thành, mỗi làng để rao giảng. Đó là sứ mạng của tôi. Tôi đi chứ tôi không ngồi".

Không lợi dụng được con, nhiều tay kinh tài tỏ vẻ thất vọng. Họ lắc đầu. Chính Simon cũng tỏ vẻ thất vọng. Anh muốn vừa gần vợ con, vừa được coi như nhân vật quan trọng trong trung tâm truyền giáo.

Con xếp dọn khăn áo và lên đường thật lẹ, bỏ lại sau lưng một rừng người ngơ ngác nhìn theo. Con đi và con sẽ đi mãi mãi cho tới mút cùng của thời gian và không gian.

Ra đi là bỏ lại, là quên mình để sống cho người khác. Phải can đảm để ra đi. Con e rằng rồi đây “ngồi” sẽ thắng “đi”. “Ngồi” sẽ trở thành nếp sống bình thường, hữu tình và hữu lý. Ngày ấy sẽ đến và con rùng mình nghĩ đến nó.

Giêsu
Con yêu của Cha.
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Website của thành viên này Yahoo Messenger
Levitan
Chuyên viên


 

Ngày tham gia: 11/08/2007
Bài gửi: 823
Số lần cám ơn: 35
Được cám ơn 440 lần trong 288 bài viết

gửi email Yahoo Messenger
Bài gửigửi: 12.05.2010    Tiêu đề: re: Nhật Ký Đức Giêsu Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Caphácnaum, ngày..........

Cha kính mến,

Sáng nay khi mặt trời còn đỏ oẳng, mặt hồ còn nhuộm màu… bình minh, con đã kết thúc bài giảng. Bà con lẻ tẻ ra về, lặng lẽ và suy tư. Vài người còn lưu luyến.

- Này Simon, về nhà lấy lưới, chúng ta ra khơi! Con ra lệnh.

- Thưa Thầy, chúng tôi đã hì hục suốt đêm mà không được lấy một con cá nhỏ. Nhưng nể lời Thầy, chúng tôi sẽ đi để rồi về trắng tay một lần nữa.

Simon là mẫu người “ruột để ngoài da” : buồn vui không che đậy, gặp đâu nói đó. Thương thì thương da diết, mà ghét thì không thèm đội trời chung… Vì nể con, anh ôm lưới bỏ xuống thuyền và ra khơi, nhưng miệng thì không ngớt lẩm bẩm và nhịp chèo thì cà giật như nhịp thở của người lên cơn suyễn. Lòng dạ của anh bây giờ chỉ còn là : ăn ba hột, uống ba sợi và ngủ vùi cho đến xế chiều.

Thế mà...! Nhưng chính cái “thế mà” làm anh nẫu ruột ấy lại là chiến thuật đưa anh vào mê hồn trận.

Bên đây là chiếc ghe của Simon và Anrê. Xa tắp tít đàng kia là chiếc ghe của Giacôbê và Gioan. Hai cánh buồm no gió in hằn vào không gian thành hai bắp thịt khổng lồ đang gồng lên để kéo một tay lưới dài lê thê.

Con giang tay đón gió. Gió từ đâu mà đến? Gió mơn man làn da. Rồi gió đi về đâu? Con muốn chết lịm trong không gian vô tận. Bỗng con cảm thấy Cha là vô tận và tình yêu của Cha đang lấp đầy không gian vô tận. Còn con thì đang ngụp lặn trong tình yêu vô tận ấy. Cha ơi! Ngàn trùng ơi! Vô tận ơi!

Thần Khí của Cha bao trùm lên con, lan tỏa trong con, thấm vào không gian, phả xuống mặt nước, chìm xuống đáy hồ.

Thần Khí của Cha cho con thấy rõ đàn cá đang nhởn nhơ trong dòng nước xanh. Chúng lượn lờ sát bên thành lưới, lùi dần về hướng gió theo nhịp tiến chậm chạp của hai chiếc ghe. Cứ như thế thì chắc chắn Simon sẽ trở về với hai bàn tay trắng… Con vận dụng ý chí, truyền cho đàn cá lao vào thành lưới. Chúng đã tuân lệnh con.

Hai chiếc ghe khép vòng tròn lại. Bốn tay chài thấy cá đụng trong lưới, họ quýnh quáng la ơi ới kêu các bạn chài đến gỡ tiếp. Hai ghe cá đầy ắp từ từ tiến vào bờ. Cả xóm chài rộn lên niềm vui. Những tay ghe đàn anh ngơ ngác nhìn nhau, lắc đầu tỏ vẻ kinh ngạc.

Simon đến quỳ dưới chân con.

- Xin Thầy xa tôi, vì tôi không xứng đáng với Thầy. Thầy tha thứ cho tôi, vì tôi đã xúc phạm đến Thầy.

- Simon, đừng sợ! Từ nay anh không còn đánh cá ở biển hồ này nữa ! Anh sẽ đi chinh phục tâm hồn người ta.

Thế là từ nay chấm dứt cảnh đu đưa giữa Tin Mừng và cuộc sống. Simon đã theo con từ lâu, nhưng chỉ theo 50 phần trăm. Anh đi truyền giáo với con được dăm bữa nửa tháng, thì vợ anh lại cho người móc anh về lo việc nhà. Giacôbê và Gioan cũng thế. Họ là hai lao động chính của một cơ sở làm ăn khá lớn. Họ không thể dễ dàng dứt áo ra đi để phục vụ cho Tin Mừng một trăm phần trăm được.

Mẻ cá bội thu hôm nay là một cú sốc tâm lý tả xung hữu đột để các đệ tử của con và gia đình của họ tự nguyện dâng hiến trọn vẹn con người cho sự nghiệp truyền giáo. Nhu cầu truyền giáo hôm nay và mãi mãi vẫn là thế : phải có một số người hy sinh trăm phần trăm.

Giêsu
Con yêu của Cha.
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Website của thành viên này Yahoo Messenger
Levitan
Chuyên viên


 

Ngày tham gia: 11/08/2007
Bài gửi: 823
Số lần cám ơn: 35
Được cám ơn 440 lần trong 288 bài viết

gửi email Yahoo Messenger
Bài gửigửi: 16.05.2010    Tiêu đề: re: Nhật Ký Đức Giêsu Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Caphácnaum, ngày..........

Cha kính mến,

Con vừa trải qua một ngày cô đơn tột cùng. Những người thân thương nhất cũng đang nhìn con bằng ánh mắt hờn dỗi và phiền trách. Những người hâm mộ con nhiều nhất, hôm nay cũng bắt đầu lạnh nhạt và quay mặt đi… Tất cả đều bắt đầu từ việc con chọn Mátthêu làm đệ tử và đã đến dùng cơm tại nhà anh ấy.

Các kinh sư đã dồn Simon vào chân tường:

"Tại sao Thầy các anh lại ngồi ăn với bọn tội lỗi? Các anh có biết rằng ngồi ăn với bọn thu thuế là vi phạm luật thánh, là mắc uế không?"

Còn Simon thì đã nói thẳng thừng với con:

"Thầy cho Mátthêu làm đệ tử là Thầy làm nhục chúng con. Hắn là một tên thu thuế, là tên phản quốc, phản đạo. Hắn đã bị vạ tuyệt thông cách ly… Chọn hắn làm đệ tử là Thầy coi chúng tôi ngang hàng với hắn".

Mẹ vợ của Simon, mới hôm nào đây, quỳ dưới chân con và tôn sùng con như thần thánh, thì hôm nay cũng ngoa ngoắt :

"Từ thuở bé đến bây giờ, tôi chưa thấy ai như Thầy. Cái gì cũng một vừa hai phải… Người ta chửi Thầy, chúng tôi hết đường chống đỡ".

Cha kính mến,

Đến với Mátthêu và tuyển chọn anh vào đoàn truyền giáo là một cuộc cách mạng táo bạo có tầm mức toàn diện và gặp sự chống đối của tư tưởng và cơ chế tôn giáo. Con biết thế. Chính con cũng cảm thấy rùng mình trước hành động này. Trong một vài khoảnh khắc con muốn lùi bước, nhưng rồi con lại tiến lên. Con biết đây là Thánh Ý của Cha mà con phải thi hành. Cái giá mà con phải trả là rất lớn, nhưng cũng chính là cái giá mà Cha đã chọn.

Chọn Mátthêu làm đệ tử là con đã đụng đầu với một truyền thống đạo đức lâu đời. Từ thuở xa xưa cha ông chúng con đã lên án tội nhân như lên án tội lỗi, đã tự thánh hóa bản thân bằng cách loại trừ người tội lỗi.

Trong truyền thống đạo đức ấy, nổi cộm lên một thánh nhân dang tay cầu nguyện một cách chân thành và tự tin. Đó là tác giả Thánh vịnh 101.

Con ghét kẻ làm điều tà vạy
Không để cho dính bén đến mình.
........
Ai nói chùng nói lén là con sẽ diệt trừ
Con mắt khinh người lòng dạ kiêu căng.
Những bọn đó, không khi nào con chịu.
........
Nhà con ở không khi nào chứa chấp
Kẻ quen trò bịp bợm thói lưu manh
Hạng nói dối chuyên nghề
Con đuổi cho khuất mắt

Mỗi buổi mai con lại diệt trừ
Cho hết phường ác nhân trong xứ sở,
Hầu quét khỏi thành đô Chúa
Bọn làm điều ác, chẳng sót một tên.


Cha sai con đến để cứu độ thế gian. Bởi thế con phải mạnh dạn xô ngã vị thánh nhân ấy, để giành lấy tội nhân. Các kinh sư đã chống đối con, kệ họ. Các đệ tử buồn con, kệ họ. Con phải thi hành thánh ý của Cha. Dù sao Simon cũng đã bớt giận lẫy. Trước khi con đến đây để hầu chuyện Cha, con đã nói với anh ấy :

- Thầy đến để cứu vớt tội nhân, cũng như thầy thuốc đến để cứu chữa bệnh nhân.

- Thưa Thầy, Thầy nói thế thì tôi hiểu. Thầy tha lỗi cho tôi.

Giêsu
Con yêu của Cha.
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Website của thành viên này Yahoo Messenger
Levitan
Chuyên viên


 

Ngày tham gia: 11/08/2007
Bài gửi: 823
Số lần cám ơn: 35
Được cám ơn 440 lần trong 288 bài viết

gửi email Yahoo Messenger
Bài gửigửi: 17.05.2010    Tiêu đề: re: Nhật Ký Đức Giêsu Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Caphácnaum, ngày..........

Cha kính mến,

Bữa cơm tối hôm nay Mátthêu đã ngồi chung đệm với tụi con. Mọi người đã nhìn nhau bằng ánh mắt thân thiện. Một tô rượu đã chuyền từ tay này qua tay khác làm tăng thêm bầu khí cởi mở. Mátthêu dốc hết bầu tâm sự.

- Mátthêu, tại sao cậu lại chọn nghề thu thuế, nghề phản quốc?

- Tớ không phản quốc, vì tổ quốc đã mất từ trước khi tớ làm nghề này.

- Cậu đánh mất đồng bào, đánh mất bạn bè.

- Tớ cần tiền chứ không cần người.

- Thế tại sao cậu lại giải nghệ?

- Thật tình mà nói, ban đầu thì thấy tiền là trên hết, nhưng khi có tiền rồi, thì mới thấy tiền chỉ là phù vân. Không còn đến nguyện đường, không còn đọc Thánh Kinh, không còn đồng bào, tớ cảm thấy tâm hồn trống vắng và cô đơn lạ thường. Nhiều lúc tớ muốn giải nghệ, tớ muốn trở về với nguyện đường nhưng...

- Nhưng cái gì ?

Nhưng, không có con đường trở về. Mọi lối về đã bị rào kín hết rồi. Tớ hận nguyện đường, tớ hận các cậu, tớ hận các kinh sư… Đúng ra mà nói thì tớ có lỗi vì tớ bỏ nguyện đường, nhưng thật ra thì chính nguyện đường đã bỏ tớ. Tớ không thể chạy về với những người khinh dể và ghét bỏ tớ… Mãi cho tới hôm nay tớ mới trở về, trở về với Thầy, vì chỉ có một mình Thầy đã mở rộng tay đón tớ. Và rồi đây bọn thu thuế của tụi tớ sẽ trở về hết với Thầy.

Nói đến đây, Mátthêu nghẹn lời. Mọi người im lặng tuyệt đối. Bấy giờ họ mới hiểu tại sao con đã đạp đổ bức tường ngăn cách giữa nguyện đường với người thu thuế, tại sao con đã gạt cả luật lẫn lệ sang một bên, để đến ăn cơm với Mátthêu. Bây giờ họ mới cảm nghiệm được rằng đường lối mục vụ khe khắt, loại trừ người tội lỗi là một sai lầm có tính cơ bản. Bây giờ họ mới dám nghĩ rằng linh đạo của Thánh vịnh 101 cần được xoay ngược lại.

Yêu thương và kính trọng người tội lỗi là ý của Cha, vì người tội lỗi vẫn là người. Yêu thương và kính trọng người tội lỗi là con đường rộng nhất, để đón người tội lỗi trở về.

Con cảm tạ Cha, vì những tâm hồn bé nhỏ này đã hiểu và cảm được lòng và ý của Cha.

Giêsu
Con yêu của Cha.

Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Website của thành viên này Yahoo Messenger
Levitan
Chuyên viên


 

Ngày tham gia: 11/08/2007
Bài gửi: 823
Số lần cám ơn: 35
Được cám ơn 440 lần trong 288 bài viết

gửi email Yahoo Messenger
Bài gửigửi: 18.05.2010    Tiêu đề: re: Nhật Ký Đức Giêsu Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thập Tỉnh, ngày..........

Cha kính mến,


Sáng nay con kết thúc bài giảng sớm hơn mọi ngày vì mặt trời hôm nay nóng hơn mọi bữa. Con dẫn đoàn người từ trên nương men theo con đường mòn đi xuống phố chợ. Không một bóng cây. Không một sợi gió. Mồ hôi rịn ra ở chân tóc, lăn trên sống lưng, trộn với bụi dính trên bàn chân… Xa xa có một căn chòi tồi tàn. Một người đàn ông đang đứng gần đó, lấy tay che mắt nghiêng nghiêng cái đầu. Anh đang nhìn về phía con, phía của mặt trời. Bỗng anh hớt hải chạy tới, đạp bừa lên những đám cỏ dại… Có tiếng ồn ào ở phía sau lưng con :

- Cùi mày ơi !

- Coi chừng bị mắc uế !

- Đuổi nó đi !

- Lấy đá ném nó !

Bất chấp tiếng la tiếng chửi, người đàn ông gieo mình xuống chân con.

- Lạy Chúa,… nếu Chúa muốn… xin Chúa cho con được sạch.

- Tôi muốn, anh hãy sạch.

Con vực anh đứng dậy. Anh sửng sốt nhìn con. Anh nhìn vào bàn tay. Anh lấy ngón tay cụt rờ lên da thịt, nhảy cẫng lên như con nít. Anh la lên như người mộng du :

- Tôi sạch rồi ! Mẹ ơi, con sạch rồi !

- Im đi, nghe tôi nói nè. Một: không được um sùm làm lớn chuyện. Hai: đến xin tư tế tái khám và xin chứng minh thư đã khỏi bệnh để về sum họp với gia đình. Ba: xin tư tế hướng dẫn để làm lễ tạ ơn theo luật Môsê.

- Dạ.

Hắn dạ một tiếng thật to rồi chạy ào xuống triền dốc, miệng cứ bai bải :

- Mẹ ơi, bố ơi, con sạch rồi nè !…

Con về nhà Simon, chưa kịp rửa mặt thì cả nhà hắn đã quỳ ở cửa, tế con như tế sao. Con chưa kịp nâng họ dậy, thì mẹ hắn đã ôm chầm lấy chân con mà hôn, nước mắt đầm đìa, miệng mếu máo :

- Thầy đã cứu sống con tôi. Thầy đã cứu sống gia đình tôi. Ơn này thì đến chết tôi vẫn không quên.

- Thôi bà con đi về đi và đừng nói gì hết. Bà con im lặng được thì tôi nhờ. Nếu không im lặng thì mang họa cho tôi đấy.

Họ ra về, nhưng không ai bịt được miệng họ. Quần chúng là thế: khôn mà không ngoan, ngoan mà dại khờ. Họ ca tụng con chừng nào, thì làm khổ con chừng nấy. Họ thương con chừng nào, thì lãnh đạo nguyện đường ghét con chừng nấy. Ôi! Tình yêu quần chúng, tình yêu mù lòa.

Simon báo cáo là ban lãnh đạo nguyện đường Caphácnaum đã họp từ ngay sau trưa. Họ quyết định hại con bằng mọi giá. Họ chưa hãm hại được con đâu, vì thời giờ của con chưa tới. Nhưng vì con không muốn mất thời giờ để tranh luận với người điếc, nên đã đến miền Thập Tỉnh này và nghỉ ngơi một thời gian.

Giêsu
Con yêu của Cha.
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Website của thành viên này Yahoo Messenger
Levitan
Chuyên viên


 

Ngày tham gia: 11/08/2007
Bài gửi: 823
Số lần cám ơn: 35
Được cám ơn 440 lần trong 288 bài viết

gửi email Yahoo Messenger
Bài gửigửi: 19.05.2010    Tiêu đề: re: Nhật Ký Đức Giêsu Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thập Tỉnh, ngày..........

Cha kính mến,


Hôm nay là ngày thứ hai con sống giữa người ngoại. Bên đây và bên đó chỉ cách một con sông, sông Giođan. Con sông nhỏ hẹp mà như xa nghìn trùng. Bên đó khinh dể bên đây và gọi bên đây là bọn không cắt bì. Ở bên đây từng bầy heo nhởn nhơ trên nương đồi. Ở bên đó có người đã bạc đầu mà chưa một lần nghe tiếng kêu eng éc. Có người phải nôn mửa vì tình cờ ngửi thấy mùi mỡ heo. Lịch sử của dòng sông Giođan là lịch sử của xương máu. Chỉ cần nói "bên này" và "bên kia" sông Giođan cũng đủ để thấy mùi tanh tưởi của máu đã chảy ra trong suốt mười hai thế kỷ của lịch sử.

Người "bên này sông Giođan" lúc nào cũng muốn "nhân danh Chúa, tôi trừ diệt chúng". "Người bên này sông Giođan" lúc nào cũng mơ ước gieo vạ thần tru lên người "bên kia sông Giođan" để mở bờ cõi đến tận "miền sông Cả".

Sông Giođan, sông của hận thù, hận thù của chủng tộc, hận thù của tôn giáo, con sông ghê tởm nhất của thế giới.

Cha ơi ! Con linh cảm rằng dòng nước của sông Giođan vẫn mãi mãi còn là dòng máu tanh tưởi. Nhìn dòng nước lững lờ trôi, tim con co thắt lại, đau đớn vô cùng…

Giêsu
Con yêu của Cha.
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Website của thành viên này Yahoo Messenger
Levitan
Chuyên viên


 

Ngày tham gia: 11/08/2007
Bài gửi: 823
Số lần cám ơn: 35
Được cám ơn 440 lần trong 288 bài viết

gửi email Yahoo Messenger
Bài gửigửi: 21.05.2010    Tiêu đề: re: Nhật Ký Đức Giêsu Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Caphácnaum, ngày..........

Cha kính mến,


Sau một tuần lễ sống thoải mái và tự do rao giảng trên phần đất của dân ngoại, hôm nay con lại trở về Caphácnaum, về căn nhà của Simon, mà con đã coi như nhà của mình. Bầu khí thân thương chưa kéo dài được một khoảnh khắc thì quần chúng từ khắp nơi lại ùn ùn kéo đến. Già trẻ, trai gái, giàu nghèo. Vòng trong và vòng ngoài. Chỗ nào cũng chỉ thấy người và người. Ưu tư và khổ đau chồng chất. Cặp mắt nào cũng ánh lên niềm khao khát ngỏ bày. Qua ánh mắt, con hiểu tất cả tâm tư và cuộc đời của họ. Con tim của con quặn đau chính nỗi đau của họ…

Con phải ngỏ lời với họ. Nhưng nói gì bây giờ? Đành rằng cuộc đời thì có nỗi khổ và niềm vui. Nhưng niềm vui thì như gió thoảng, như mây bay, còn nỗi khổ thì cứ ngồn ngộn ra đó…

Bỗng con nghĩ về mẹ của con. Đời của mẹ con cũng chồng chất nỗi khổ, nhưng nét mặt của mẹ lúc nào cũng rạng ngời ánh sáng thanh bình. Châm ngôn của mẹ con là PHÓ THÁC VÀ TIN YÊU. Phó thác và tin yêu không giảm thiểu thể tích của nỗi khổ, nhưng biến nỗi khổ thành hòn đảo cô đơn giữa đại dương hạnh phúc.

Thế là con bắt đầu bài giảng bằng một câu chuyện, câu chuyện về cuộc đời của một người đàn bà vô danh. Người đàn bà ấy là Maria, mẹ của con. Con giấu tên mẹ. con giấu những mầu nhiệm mà Cha dành riêng cho mẹ, nhưng con kể hết những mẩu chuyện về đời thường của mẹ. Thính giả không nhúc nhích, nín thở để nghe.

Bỗng xuất hiện bốn người đàn ông lực lưỡng khiêng một ông mập nằm trên chõng. Họ tìm lối vào. Thính giả cứ ngồi bất động, không chịu nhường chỗ. Có những cùi chỏ giương lên để phản kháng. Con không can thiệp, để thính giả lặng lẽ tận hưởng dòng đời ngọt ngào của mẹ. Bốn người đàn ông nhẫn nhục lùi bước. Họ đi vòng ra phía đầu hồi nhà. Chẳng ai thèm quan tâm đến họ. Mọi lòng trắc ẩn đều khép lại một cách vô tình. Ở đây đang có một cái gì lớn hơn lòng thương xót.

Bỗng có tiếng ầm ầm như có người đang dỡ mái nhà. Có những bàn tay nạy tấm ván trên sân thượng. Tấm ván bật lên. Ánh sáng tràn vào. Một cái chõng thòng xuống. Một người đàn ông mập ú nu, nằm bất động, cặp mắt lờ đờ, hai giọt lệ lăn từ đuôi mắt xuống lỗ tai, cặp môi dày thều thào:

- Thầy, Thầy đã thấu suốt cuộc đời tôi. Chẳng có tội gì mà tôi không phạm. Xin Thầy cứu cả hồn lẫn xác tôi.

- Tôi tha tội cho anh.

Con dõng dạc tuyên bố như thế. Người đàn ông vẫn bất động như một đống thịt, nhưng mọi cơ bắp trên mặt đều co giật, nước mắt tuôn trào, đôi môi mếu máo. Anh xúc động. Quần chúng trố mắt nhìn. Có hai mái đầu quý phái đang nghiêng vào nhau, tỏ vẻ bất bình. Họ đang nhân danh Cha để chống đối con. Họ đang tìm cách đưa con ra tòa về tội phạm thượng. Chỉ một mình Giavê có quyền tha tội, họ nghĩ thế. Họ có lý. Họ sẽ ném đá con. Họ làm đúng. Nhưng họ đâu có ngờ rằng con bởi Cha mà ra và chính Cha đã trao cho con quyền xét xử và tha tội. Con sẽ làm cho họ hiểu điều này.

- Kính thưa quý kinh sư, chỉ có một mình Giavê có quyền tha tội. Đúng thế. Nhưng Giavê cũng đã trao quyền ấy cho loài người. Để minh chứng điều đó, tôi xin hỏi quý vị : tha tội cho người này hay là cho người này hết bất toại, cái nào khó hơn?

- Tha tội, tội hết hay không, thì ai mà biết. Còn cho người này hết bất toại, thì cái đó khó ạ.

- Vâng, đúng thế. Tôi sẽ cho người này hết bất toại để quý vị thấy rằng tôi đã được Giavê ban quyền tha tội… Này anh, hãy đứng dậy.

Người đàn ông mập bất toại đứng phắt dậy, nhảy tưng tưng như đứa con nít được kẹo. Anh ôm bừa bất cứ người nào. Nhảy cho đã rồi anh ôm chõng ra về. Đắc chí. Chẳng thèm dòm ai. Hạnh phúc nhất trên đời. Bà con ùn ùn đi theo anh ta về nhà. Chẳng một lời chào giã từ. Bây giờ con mới có được một phút nghỉ ngơi, một phút được người ta bỏ quên...

Giêsu
Con yêu của Cha.
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Website của thành viên này Yahoo Messenger
Trình bày bài viết theo thời gian:   
« Xem chủ đề trước | Xem chủ đề kế »
gửi bài mới Trả lời chủ đề này DIỄN ĐÀN GIÁO PHẬN VINH -> Truyện, ký, tiểu thuyết, đoản khúc... Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4, 5  Trang kế


 
Chuyển đến
 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn
Bạn không được phép gởi kèm file trong diễn đàn
Bạn có thể download files trong diễn đàn


Copyright © 2013 GIAOPHANVINH.NET :: All rights reserved.
Email biên tập: [email protected] || Ban quản trị: [email protected]